December 4, 2022
0
(0)

doi hoang

                                                                                                                            Nguyễn Hữu Tình

Lão xuất hiện ở làng này vào một ngày mùa đông – cái ngày giá rét nhất của những ngày giá rét trong mùa đông năm ấy. Người ta đồn rằng lão là hiện thân của sự bẩn thỉu và đói rét. Cứ như một tôn đồ cái bang thứ thiệt, dù lão chưa bao giờ ngửa tay xin bất cứ ai một đồng nào kể từ ngày lão đến, lão lang thang từ đầu đường đến xó chợ. Lão đi tới đâu thì ruồi nhặng bám lấy lão tới đó. Người lão ghẻ chóc lở loét tùm lum, tóc lông dài thõng thượt rối bù chằng. Mỗi bước đi của lão dường như mang theo hàng bao thù hận trút xuống đời. Suốt ngày đêm, với đôi mắt đỏ ngầu lão cứ đi từ đầu làng đến cuối làng lùng sục không chừa bất cứ một ngõ ngách nào dù là hố phân hay bãi rác. Cổ lão đeo một tấm bảng đề ba chữ ĐẬU ĐẠI NHÂN nghệch ngoạc. Có lẽ đó là tên lão. Và người ta cũng gọi lão là Lão Đậu hay Đậu đại nhân. Quả thật hai chữ “đại nhân” kia có một uy lực rất lớn. Nó khiến người ta phải kiêng nể lão. Không ai dám nhìn thẳng vào mặt lão hay đứng ngang hàng mà nói chuyện với lão. Thấy lão xuất hiện, mọi người lập tức tản đi hết thảy. Từ ngày có lão, dân chúng trong làng có nhiều chuyện để tám với nhau. Như một lần cách đây hơn mười năm khi Cầy đại nhân xuất hiện…

Các bô lão trong làng thì thở dài ngao ngán: “một Cầy đại nhân đã quá đủ rồi, giờ thêm Đậu đại nhân không biết từ đâu đến nữa thật là khiếp quá”, còn lớp thanh niên trai tráng thì cho rằng biết đâu như thế lại hóa hay. Thế nào rồi cũng có kịch vui để xem.

Một hôm, sau hai mươi ngày tìm kiếm một thứ gì không rõ, không biết là ngẫu nhiên hay do đất trời xuôi khiến, lão đã tìm đến đúng nơi ẩn trú của lão Cầy. Đó là ngôi nhà hoang dột nát, mà người dân trong làng dùng làm nơi để xe tang. Lão Cầy đã sống ở đây đã nhiều năm rồi và mặc nhiên lão xem ngôi nhà này là của lão. Đã nhiều lần lão kêu bán nhưng chẳng ai dám mua. Lão Cầy đã mang về đây không biết cơ man nào là chó mèo. Lão sống với chúng, chăm sóc chúng như con, nhưng đứa nào không muốn ở với lão mà có ý định bỏ đi là lão xơi thịt ngay. Xơi thịt xong, lão đem xương chúng chôn trước cửa và đắp mộ đàng hoàng, ngày ngày nhang khói cho chúng y như mộ của con người vậy. Mấy năm trôi qua, khu nhà xe tang của lão đã biến thành một nghĩa địa chó mèo với số mộ phần lên gần ngàn cái. Không gian ngập tràn tử khí. Khung cảnh đó trông ảm đạm, thê lương và ma quái thế nào ấy, trẻ con không đứa nào dám bén mảng đến. Người lớn ngoại trừ những lúc cần dùng đến cỗ xe tang để đưa người thân về chín suối thì mới đến, còn không thì chẳng ai đến đó làm gì.

Hành tung của lão vô cùng bí hiểm. Chẳng ai biết lão làm gì. Ban ngày lão thường đi đâu mất dạng, rất hiếm khi có mặt ở nhà. Nhưng nửa đêm thì tiếng lão lại vang lên đều đều trong căn nhà dột nát ấy. Tiếng lão thẽo thẹt ai oán như tru như tréo như người nói ngọng đọc thơ, như người câm gào ré hoà cùng tiếng chó tiếng mèo tạo nên bản hoà âm độc nhất vô nhị, ai nghe cũng nổi gai ốc, rợn da gà. Không ai biết lão làm gì. Có lẽ là lão đọc kinh siêu độ cho oan hồn lũ chó mèo bị lão xơi thịt. Nếu quả thật thế thì có điều đó không phải là kinh Phật, mà là một thứ kinh do lão và các tín đồ chó mèo của lão tạo ra. Hoặc giả cũng có thể lão đang trò chuyện với những hồn ma về từ cõi âm đang vảng vất bên cỗ xe tang hàng đêm. Và bóng lão cũng chập chờn phả vào đời sống của dân làng xóm núi bé nhỏ này một hình hài ma quái. Người lão gầy đét, khô khốc, chỗ lồi chỗ lỗm trông như cành cây mục nát, mối mọt đục khoét chán chê nhưng chẳng thấy lão bệnh đau bao giờ. Không biết lão có võ công hay không nhưng chắc là lão có một thứ công lực gì ghê gớm lắm đang ẩn tàng bên trong lão. Có lần lão ôm một con mèo trắng ngồi trước cửa nhìn hoàng hôn đang bao phủ khắp nghĩa địa một màu vàng vọt, tang thương. Đột nhiên một cây đòn tay mục gãy rơi xuống ngay đầu lão; tuy nhiên, chỉ có con mèo chết thôi, còn lão thì vẫn sống tốt. Lão ôm nó khóc rưng rức nghe thống thiết và bi thương quá đỗi. Với lão, khóc như thể là một liệu pháp hữu hiệu và duy nhất dùng để thanh lọc một tâm-hồn-cô-độc mà lão lỡ mang vào mình. Lão khóc theo một cách rất riêng. Cái thứ âm thanh hu hu hay hic hic gì đó mà người ta vẫn gọi là tiếng khóc thì có lẽ không thể nào nghe thấy được từ miệng lão. Lão đã thành công trong việc sáng tạo một tiếng khóc đặc dị cho riêng mình, một thứ âm thanh nghe như tiếng cún con liếm trộm bát nước cơm trong bếp cứ cà khốc cà chách vang lên não nuột… Âm thanh ấy như xô, như thúc cho dòng nước mắt đặc quánh cuộn tròn lăn trên đôi gò má đầy xương xẩu. Đôi gò má ấy vốn đã đen giờ càng đen hơn, đanh lại và méo mó một cách kì quặc. Lão vừa khóc vừa vặt lông con mèo. Tay lão nhanh nhẹn không ngờ. Nhoáng một cái, bộ lông nó đã bị lão vặt sạch. Sau rồi, lão gom lại bộ lông trắng bê bết máu của nó đang nằm vung vãi dưới đất một cách cẩn thận không để sót dù chỉ một cọng, lão dùng tay bới đất và chôn bên cạnh chỗ ngồi. Không cần rửa tay, lão vội bật que diêm châm lửa vào cây đòn tay vừa mới rớt xuống và quay con mèo ngay lập tức. Người ta nói “tiếng lành đồn xa” nhưng quả thật tiếng ác còn đồn xa hơn. Người ta không chỉ đồn mà còn thêu dệt thêm nên càng ngày tiếng tăm của lão càng lan rộng ra, bay đi khắp xứ. Nhiều người đã lén đến chiêm ngưỡng lãnh địa của lão để thỏa mãn tính hiếu kì. Nhưng đến một lần, rồi không ai còn đủ can đảm quay lại đó nữa. Có người cho rằng trong nghĩa địa của lão, ai dám bảo là chỉ có chó mèo chết mà không có người… Thế là lão đã nghiễm nhiên trở thành một quái nhân – một sát thủ – một ma vương cái thế từ lúc nào không rõ. Bao nhiêu câu chuyện ma quái khủng khiếp đều được gán cho lão. Tối đến nhà nhà đều đóng cửa sớm, không ai dám lang thang ngoài đường kể cả những bậc anh chị hành nghề đạo chích cũng im hơi lặng tiếng về đêm. Nếu có đói lắm thì cũng chỉ dám tác oai tác quái vào ban ngày mà thôi. Nhưng lạ thay trước ngày lão Đậu đến làng hai ngày, người ta không còn thấy lão Cầy đâu nữa. Và đêm đêm những âm thanh quái đản phát ra từ ngôi nhà ma ám ấy cũng im bặt. Không gian trở nên im ắng lạ thường phủ đầy bí ẩn.

Khi lão Đậu đến nơi thì lão Cầy và lũ chó mèo của lão đã không còn ở đó. Trong ngôi nhà hoang phế ấy, giờ mạng nhện phủ đầy, không gian lặng ngắt đến rợn người. Lão điên tiết, gào thét chửi rủa. Lão gom tất cả vốn liếng ngôn ngữ của mình đem ra chửi. Lão liệt kê tất cả những câu chửi tục nhất, thô bỉ nhất của các địa phương mà lão biết chửi ném vào khu nghĩa địa chó mèo. Từ ngày lão đến làng này, đây là lần đầu tiên người ta nghe tiếng lão. Hai mươi ngày (có lẽ còn nhiều hơn nữa) lão không nói với ai một lời. Lão như người câm cứ lầm lũi lục sùng khắp nơi. Người ta cứ ngỡ lão câm thật, nhưng nằm ngoài suy nghĩ của mọi người, lão không những không câm mà còn biết chửi, không những chửi, lão lại có thể chửi tục và độc địa đến thế. Tiếng chửi của lão cứ thốc lên không dứt, nối tiếp nhau như những đợt sóng đầu bạc bổ vào nhau. Có cảm giác như những bộ xương chó mèo kia dù nằm sâu dưới đất có lẽ cũng bị tiếng chửi của lão chèn ép làm cho vỡ nát ra mất. Lão chửi liên tục cho đến nửa đêm thì thôi không chửi nữa. Sáng ra người ta không còn thấy lão. Lão đã biến mất không để lại tăm hơi gì. Lão đến bất ngờ và ra đi cũng một cách kì quặc. Chỉ khu nghĩa địa là còn nằm đó dưới ánh bình minh với khoảng 1001 hay 1002 ngôi mộ gì đó. Cũng có thể nhiều hơn thế…

How useful was this post?

Click on a star to rate it!

Average rating 0 / 5. Vote count: 0

No votes so far! Be the first to rate this post.

As you found this post useful...

Follow us on social media!

We are sorry that this post was not useful for you!

Let us improve this post!

Tell us how we can improve this post?

1 thought on “KHÔNG ĐỐI THỦ

  1. “cơ man” là gì vậy thầy?
    đúng là người khó hiểu, kỳ quặc, một người rất yêu quý động vật mà lại ăn thịt con mà mình yêu quý! kết thúc câu chuyện tại sao????????

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Optionally add an image (JPEG only)