October 5, 2022
0
(0)

mưa

                                                              Nguyễn Hữu Tình

     Rời Anh Vũ quán, trời đã khuya! Phố biển Qui Nhơn hờ hững vắng trăng sao. Đèn đường nhạt nhoà mưa bụi, góc phố mờ tỏ, eo nghiêng. Từ khu trọ sinh viên, giọng Cẩm Vân tha thiết ngân khúc Thu hát cho người vẳng đưa “đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ”. Chạnh lòng thầm nhớ lời ai “in everyland I saw, wherever light illumineth, Beauty and Anguish walking hand in hand the downward slope to death…”. Khắc khoải niềm riêng, bụng bảo thầm “hạo hạo sầu, mang mang kiếp”. Thị gia? Phi gia? – Đúng chăng? Sai chăng?

“Thi … dĩ khả oán”! Xưa, Chu Hy cho rằng thơ chính là “những giọng than thở ngân nga tự nhiên hợp với tiết tấu mà thành”. Kinh thi – ca thi của “những tâm tình hoặc réo rắt, hoặc chân thành, hoặc nghiêm trang, hoặc lơi lả qua những lời thơ hàm súc gọn gàng” – ngọn suối đầu nguồn đã gợn sóng ưu tư sầu vạn cổ. “Thư ẩu thụ hề! – Lao tâm thảo hề!… Thư yểu thụ hề! – Lao tâm thảm hề!…”(Nỗi niềm sao được giãi bày? Nhọc nhằn đau khổ đoạ đày lòng ta. Nỗi lòng sao được giãi phân? Cho nên tất dạ nhọc nhằn buồn đau.)(Thái cát – Kinh thi, bài thứ 72). Một điệp khúc lặp khởi nguyên: “nhất nhật bất kiến như tam thu hề…!” theo dòng thời gian đọng lại tấc lòng Nguyễn Du “Sầu đong càng lắc càng đầy. – Ba thu dồn lại một ngày dài ghê” (Truyện Kiều).

“Ngũ tâm thương bi. Mạc tri ngã ai!” (Thái vy – Tiểu nhã). Xin chớ bảo là ngẫu nhiên vô duyên cớ, khi “Bắt đầu bàn tay nâng trái cấm, loài người từ đó biết khổ đau”(Bắt đầu). Đã bao đời vẫn nghe tiếng đời thở than xa xót.

Đỗ Phủ phục sầu cảm tác. Mạnh Hạo Nhiên “tích dữ cố nhân vi” mà ngậm buồn cất bút viết nên “tri âm thế sở hi”. Lý Bạch, tại Kim Lăng tiễn bạn, “Thỉnh quân thí vấn đông lưu thuỷ. Biệt ý dữ chi thuỷ đoản trường?”. Thôi Hiệu cảm cảnh nhớ quê mà nên thơ rằng “Nhật mộ hương quan hà xứ thị. Yên ba giang thượng sử nhân sầu!”.

Nào chỉ đâu ở Kinh thi, thơ Đường, thơ Tống… một chữ sầu vướng luỵ biết bao người. Nguyễn Du “trải qua một cuộc bể dâu. Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”. Da diết! Nàng Kiều u lệ “buồn trông…” thân hoài “thanh y hai lượt, thanh lâu hai lần” gói trọn giấc đời trong giọt lệ sầu mà nghìn năm còn đọng mãi đó thôi. “Hồn thi sĩ thâu hợp trí mười phương”, cứ riêng gì là thơ cổ. Một thời “ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, ta đắm say cùng Xuân Diệu. Nhưng động tiên đã khép, tình yêu không bền, say đắm vẫn bơ vơ”. Thiên Thai một cõi đi về dội vào lòng Thế Lữ mênh mang vọng tiếng buồn dài “tiếng đưa hiu hắt bên lòng, – Buồn ơi xa vắng mênh mông là buồn”. Xuân Diệu thảng thốt “Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề. Sương bạc làm thinh khuya nín thở. Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê” khi “trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh. Trăng thương, trăng nhớ hỡi trăng ngần. Đàn buồn, đàn lặng – Ôi đàn chậm. Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân”(Nguyệt cầm). Và Huy Cận “từng tiếng lệ: ấy mộng sầu úa lá. Chim vui đâu? Cây đã gãy cành – Ôi chiều buồn! Sao nắng quá mong manh! Môi tái nhợt nào cười mà héo vậy”.(Nhạc sầu).

Chuyện xưa kể rằng có một nàng tiên nữ trong ngày hội Hoa đăng,vì lỡ tay làm vỡ ly ngọc mà bị trời “đày đọa… xuống chốn trần gian làm người dương thế. Không biết bao lâu mới cho quay về trời”. Ấn tượng giọt mưa cõi trần buồn man mác, ngày nàng hạ trần, để rồi “từng mặt gương đau, từng mảnh gương tan” (Huế xưa) khắc sâu vào hồn mà kết tình lưu luyến chốn dương phàm “mỉm cười tiên nói: tiên thích dương gian với chiều mưa thật buồn”. Ngưu Lang – Chức Nữ, chuyện tình năm nào trong huyền thoại đâu đâu mà để buồn, để nhớ cho mưa ngâu Tháng Bảy đời đời kiếp kiếp nhỏ sầu rả rích không thôi. Đêm nay, Qui Nhơn trời chợt đổ mưa. Giăng mắt một màn mỏng nhoà nhạt. Không nặng hạt mưa rừng. Không xối xả trắng trời Thừa Thiên. Hạt rơi li ti, lất phất trải đều mặt phố. Mưa. Phố vắng dường thêm mênh mang, u uẩn. Tự hỏi lòng “không biết đã bao lần giọt mưa đẫm đầy trên nốt nhạc” mà nghe hồn lạnh buốt “mưa đêm”. Mưa bụi muôn thuở nhạt nhoà. Mưa rừng rải rác triền miên “trắng một miền ký ức”. Mưa phùn huyễn hoặc. Mưa khuya hắt hiu, lay lắt ánh đèn đường. Miên man thầm ước ai đó thức cùng “lắng nghe nhịp điệu của mưa” tí tách trên nền mái… .Thánh thót từng giọt vụn vỡ.

Cung đàn dừng phách. Tiếng ca đã ngừng. Dư âm sao còn vang vọng! “Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt, mùa thu nào cho người về thăm bến xưa” xót xa cho người một thời đã đi vào hoài niệm. “Tình em như cánh chim, tìm về trong đêm mưa nghẹn ngào bay. Tình anh như áng mây lạnh đầy xuôi theo con sóng bao lênh đênh”.
Tự thuở nào niềm vui đến rồi thoảng đi, sao nỗi buồn mãi còn đọng lại! Hôm nay, lạnh ướt vạt áo gầy. Ngày mai, mưa ắt vẫn còn rơi. Có ai cả đời không một lần nếm đắng cay nhưng nào dễ mấy ai thấu được rằng hôm nay nuốt lệ để mai…


 

How useful was this post?

Click on a star to rate it!

Average rating 0 / 5. Vote count: 0

No votes so far! Be the first to rate this post.

As you found this post useful...

Follow us on social media!

We are sorry that this post was not useful for you!

Let us improve this post!

Tell us how we can improve this post?

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Optionally add an image (JPEG only)