October 5, 2022
0
(0)

Nguyễn Hữu Tình                              

Giới thiệu với các em tập đoản văn NHỮNG PHIẾN ĐOẠN. Các phiến đoạn sẽ được post lần lượt với đề mục được đánh số thứ tự từ 1 đến hết và không được đặt tên chữ như các bài trước. Mỗi phiến đoạn chỉ nhỏ xíu nhẹ như một làn hơi thở, dài như chiều dài một chiếc lá cỏ, hay như một vờn khói qua chiều thảnh thơi…
1.Phiến đoạn số 1- đăng 04.01.2014

2.Phiến đoạn số 2- đăng 04.01.2014

——————————————————————————————-

3.

hongleo1

Khúc Thuỵ du – người viết tặng tôi một chiều mưa. Như một lần, phố nhỏ trời mưa, dòng tin nhắn rời tay người như dòng mưa trôi về tôi: “Người đi mưa dài phố nhỏ / Này mưa có phải nhớ người ?

  Một lần tiễn người đi, tôi lặng thầm bên bàn ngồi hát Khúc Thuỵ du. Phố heo may bất chợt đổ mưa. Mưa theo gió lang thang qua trời mang theo người để lại tôi – giọt mưa khô – bên cánh hồng tỉ muội.

… Những cánh hồng – xa bàn tay chăm sóc của người – cứ mỗi ngày rụng dần. Người nói lá rụng về cội nhưng những cơn gió lạc loài cứ thổi tung những phiến lá cùng những cánh hoa nhỏ bé bay lang thang khắp phòng. Tôi nhẹ gom từng chiếc đặt dưới gốc hồng giờ chỉ còn trơ thân. Lòng thầm nghĩ hoa cũng như người, có lẽ nó cũng đang buồn cho thân phận hẩm hiu của mình. Dường như trong thế gian này, mỗi một sinh mệnh đều có linh hồn và tình cảm không cứ gì riêng phải là con người.

Hãy nói về cuộc đời / Khi tôi không còn nữa / Sẽ lấy được những gì / Về bên kia thế giới / Ngoài trống vắng mà thôi / Thuỵ ơi và Tình ơi!

  Thời gian qua, tôi vẫn hát. Hát và hát.

… Hát cùng những chiều mưa – những chiều mưa cứ thoảng qua bất chợt, đến vội vã và cũng ra đi vội vã. Chiều nay như mọi buổi chiều khác dòng mưa lại ập đến bất ngờ. Cả thành phố căng mọng như một giọt mưa lớn mang trên mình hàng triệu giọt mưa nhỏ từ trời. Và người người trên phố cũng làm thành những giọt mưa… Mưa rơi và mưa cứ mỗi lúc một rơi nặng hạt xối lạnh vào lòng phố. Tôi đến thành phố này chưa lâu nhưng cũng đã nếm trải ít nhiều cảm giác về mưa ở miền đất này. Tôi và mưa có duyên gặp nhau trong những khoảnh khắc tình cờ. Những ngày lang thang trên phố… hay những đêm thao thức… , mưa và tôi chìm khuất trong nhau. Ngày ấy nơi góc quán Nhạc Trịnh (Qui Nhơn), tôi viết vội mấy dòng lãng đãng khi nghe người nói về mưa: Trời buồn làm người đau /Người buồn nhìn trời sầu /Trời mưa, người nước mắt /Lặng thầm gọi tên nhau. (Dị khách).

Như loài chim bói cá / Trên cọc nhọn trăm năm / Tôi tìm đời đánh mất / Trong vũng nước cuộc đời / Trong vũng nước cuộc đời / Thuỵ ơi và Tình ơi!

… Không phải là chim bói cá, không phải là ánh trăng ngà, giữa vũng nước cuộc đời này, tôi và người chỉ là những giọt mưa rơi vội. Sợ lăn mình trên lá làm đau lá / Sợ đẫm ướt mắt người làm đau người…


—————————————————–

Xem tiếp phiến đoạn số 4 ở lần post tiếp theo…

How useful was this post?

Click on a star to rate it!

Average rating 0 / 5. Vote count: 0

No votes so far! Be the first to rate this post.

As you found this post useful...

Follow us on social media!

We are sorry that this post was not useful for you!

Let us improve this post!

Tell us how we can improve this post?

3 thoughts on “NHỮNG PHIẾN ĐOẠN

  1. ” Những đoản khúc viết rồi không kịp gửi, mùa đã qua đi nhanh quá mất rồi. Ta vẫn thế luôn là người đến muộn, gửi lòng mình lỡ một nhịp mùa ơi!

  2. thích nhất câu “mỗi một sinh mệnh đều có linh hồn và tình cảm”,”Khi tôi không còn nữa
    Sẽ lấy được những gì
    Về bên kia thế giới”

  3. …Đã như chim trời bay với bao ước vọng
    Đã như quên lời ru tháng năm dấu yêu…
    Con tặng Thầy cái hình chim trời nè ạ

    1. Có thấy con chim nào đâu con? Nhìn cái hình cứ thấy như cái chữ w ấy….chứ.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Optionally add an image (JPEG only)