October 5, 2022
Có phải chăng tiễn người đi là tiễn đưa một phần đời mình về miền hoài niệm? Điệp khúc  tống biệt từ ngàn xưa vọng lại gợi lòng chơi vơi giữa những bến bờ ảo –  thực, quá khứ – hiện tại  – tương lai…
0
(0)

Nguyễn Hữu Tình                                          

Cơn gió vô tình đưa đến phòng trọ một cành phong lan nhỏ. Nâng niu trên tay. Vuốt ve từng lá. Nghĩ thầm Âu cũng là chút duyên.

Xưa, nhà thơ Chế Lan Viên viết Cành phong lan bể: “Xanh biếc màu xanh, bể như hàng nghìn mùa thu đã qua còn để tâm hồn nằm đọng lại – Sóng như hàng nghìn trưa xanh, trời đã tan xanh ra thành bể và thôi không trở lại làm trời”. Cành phong lan biết có phải như lời người “…vô ý lặng lẽ hoá hữu tình”.

Chiều nay người đi biết có bao giờ trở lại… Chợt dậy lòng vang vọng tiếng còi tàu thúc giục chia ly. Sân ga… Bóng chiều rỡn đùa chạy thành từng vệt dài theo gió đung đưa những cụm hoa ngũ sắc. Loài hoa thật lạ. Sống trên cát đá khô cằn mà lá vẫn xanh ngăn ngắt, hoa vẫn kết nụ từng chùm. Màu hoa trong ánh hoàng hôn như chất chứa điều gì muốn nói. Cánh hoa run run như những ánh mắt biết cười – mắt ướt – “mắt phố sáng dần lặng hát khúc hoan ca”. Tiếng còi tàu xa dần cho bao nỗi buồn ở lại, “cho dải Ngân hà mãi chong mắt thức tương tư”.

Người đi mang theo cả nắng chiều thắp nguồn vui cho hàng triệu giọt sáng giữa trời. Tháng tư về trong khoảng khắc giao mùa. Ranh giới mong manh chông chênh cuối Xuân – đầu Hạ cho đêm phố biển thì thầm giai điệu sao sương. Cung đàn trời rả rích tiếng cỏ hoang trăn trở hát bài ca ngày cũ. Nghe nhung nhớ một miền cát bỏng sau lưng. “Ai chẳng một thời đã qua, hoài niệm cái quá vãng, âu lo thực tại, phập phồng tương lai…”. Ngọn lửa đêm xanh thầm  – tự thắp cho mình – hao gầy lệ nến. Mới ngày nào… giờ lặng thầm ngồi đếm giọt…

Thời gian trôi, bao phân hợp người đi kẻ ở. Nỗi niềm dâu bể còn đọng lại những gì?  Mắt tàu đêm có đưa bước chân người xa mãi để trên sân ga, bụi thời gian rắc vàng ủ nhoà lối cũ giữa bao mắt người, mắt hoa ngơ ngác… cay xé mắt sao rơi. Sương đêm hé môi cười đem nỗi nhớ dấu vào lòng đá sỏi như “một sắc xuân khắc khoải tàn phai âm vang trong câu hát –  thở dài trong tâm tưởng”: “tiếc chi một đêm, tha thiết chi một đêm. Rồi mai xa nghìn trùng…?”.

Nắng chiều đã qua trời đọng về đêm thành muôn ngàn sao chớp mắt nở sáng giữa lòng đêm vũ trụ. Lung linh một niềm vui. Miên man một niềm “hồn nhiên thơ trẻ”. “Thản nhiên sáng ngời – Thản nhiên tắt lửa” (Basho). Trong bức tranh phố huyện (Hai đứa trẻ, Thạch Lam), hình ảnh đoàn tàu – vệt sáng khát khao – đến rồi đi thoáng mau như một chớp mắt trở mình thâu lại chút sáng hồn nhiên của những ước mơ thèm khát một ngày mai tươi sáng cho kiếp người bé nhỏ  giữa biển đời – phố huyện – ngập tràn bóng tối. Và đời người cũng chớp mắt như bóng câu qua mành. Có ai “tính được mình đã bao lần chớp mắt? Rồi có nhận ra cái chớp mắt của đời” nở lấp lánh và trở thành nỗi nhớ, nỗi bâng khuâng trong lòng người ở lại.

Có phải chăng tiễn người đi là tiễn đưa một phần đời mình về miền hoài niệm? Điệp khúc  tống biệt từ ngàn xưa vọng lại gợi lòng chơi vơi giữa những bến bờ ảo –  thực, quá khứ – hiện tại  – tương lai… Một bến Dịch Thuỷ “Gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê”, một đình Lao Lao “xuân phong tri biệt khổ”, một Kim Lăng “Thỉnh quân thí vấn đông lưu thuỷ / Biệt ý dữ chi thủy đoản trường?” hoài niềm tống khách. “Bến biệt ly –  níu giữ … sông cứ trôi, hoa cứ rơi, đậu bến vô thanh, âm thầm không vọng tiếng. Kiếp người dở dang, đời người mấy ai trọn vẹn”. Tàu đưa người đi có đưa người qua bến sông trăng ? Xin gởi nụ cười hòa theo tiếng sóng quê  nhà. Sông quê vẫn miệt mài trôi thả xuôi lòng đón giọt lệ trăng đêm thẹn thùng cho bao lời đã hứa…

Những cung đường tiếp nối cung đường cho bánh tàu lăn mãi. Màn sương đêm đan dày như phong kín cõi lòng người đợi. Tiếng còi tàu từng hồi xé nát không gian cho đêm hè thôi phần quạnh vắng, cho trời sao lấp lánh biết giật mình… Tháng Tư bên hè mê mải sáp nến châu rơi, đếm từng nụ cười chảy tan trong lửa chợt nhớ một khúc đ (LýThương Ẩn): “ Tương kiến thời nan…”

                                                   N. H. T

                                                                     …Thương tặng một thời – và bao người phai dấu mắt – tím trời chiều hoa bay


How useful was this post?

Click on a star to rate it!

Average rating 0 / 5. Vote count: 0

No votes so far! Be the first to rate this post.

As you found this post useful...

Follow us on social media!

We are sorry that this post was not useful for you!

Let us improve this post!

Tell us how we can improve this post?

9 thoughts on “MỘT CHIỀU TRÊN SÂN GA

  1. 李商隱
    無題
    相見時難別亦難,
    東風無力百花殘。
    春蠶到死絲方盡,
    蠟炬成灰淚始幹。
    曉鏡但愁雲鬢改,
    夜吟應覺月光寒。
    蓬萊此去無多路,
    青鳥殷勤為探看。

    1. Anh chàng Lâm thiếu Tương này nhanh nhỉ. Thầy Tình mới post lên đã bay vào ghi thơ. À, mà ông tự gõ lại bài Vô Đề của Lý Thương Ẩn hay lên mạng sệt rồi copy dán vào thế. Haaaaa…

  2. Ngồi bên hồ cá đọc “một chiều trên sân ga” cuộc đời trong phút chốc tan đi bao nỗi bộn bề lo toan.

    1. Nhị Lão Đương Gia về quê qui ẩn nuôi cá, chăn “trẻ trâu” thiệt chẳng phải là sướng lắm ru!

    1. Mong Linh Tú tiếp tục luyện giọng và phát huy chuyển hết toàn bộ bài của Thầy mình sang Audio để làm nguồn vui nho nhỏ tặng Thầy. Cảm ơn và sẽ lắng nghe cùng. Tặng Linh Tú loài hoa này làm biểu tượng nhé.

      1. Gửi Người chuyên vạch lá,
        Tiểu nữ xin đa tạ món quà của Người và trong tương lai tiểu nữ sẽ cố gắng làm tốt hơn ạ.
        Gửi Cỏ Thơm,
        Được Cỏ Thơm chọn để thêm vào list ” Đêm Sài Gòn mưa!” là vinh dự của tiểu nữ ạ. Cảm ơn rất nhiều ạ.

    2. Cảm ơn Người giọng đọc quá hay đi ạ, xin phép Người cho em thêm vào list nhạc “Đêm Sài Gòn mưa!” của em nhé!

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Optionally add an image (JPEG only)